Cố Hân, 22 tuổi, vừa tốt nghiệp đại học và tìm được việc làm ở Bắc Kinh năm ngoái. Giã từ quê nhà, một trang trại nhỏ ở Giai Mộc Tư, thành phố phía đông bắc tỉnh Hắc Long Giang, anh lên thủ đô với bao giấc mơ ấp ủ: làm việc thật tốt, mua nhà, mua xe, rước cha mẹ lên phụng dưỡng.
Nhưng những giấc mơ ấy không bao giờ thành sự thật. Tháng 5 năm 2005, anh phát hiện mình mắc bệnh ung thư. Cha mẹ anh phải bán nhà, vay mượn để chữa trị cho con và đang mang nợ 200.000 NDT (tương đương 24.660 USD).
Ra đi, Hân không chút băn khoăn về số phận mình, nhưng không đành lòng nhìn cha mẹ già ở lại kiệt lực, trắng tay, không nơi nương tựa. Cố Hân không còn cách nào khác ngoài ký thác cha mẹ già cho lòng từ tâm của mọi người. Anh để lại một tuyệt bút.
Ba giờ sau khi lời kêu gọi của Cố Hân được phát lên mạng, anh đã từ trần (25-11). Những lời trăng trối của Cố Hân đã lay động lòng trắc ẩn của công luận Trung Quốc. Theo nhật báo Thanh Niên Bắc Kinh, chỉ trong 10 ngày đã có 75.000 người hưởng ứng lời kêu gọi, sẵn sàng giúp đỡ cha mẹ anh để anh hoàn thành tâm nguyện cuối đời.
Xung quanh câu chuyện của người con hiếu thảo này còn có nhiều chi tiết làm người khác xúc động. Bạn bè của Cố Hân cho biết anh dự định viết 50 bức thư gửi cho cha mẹ để họ có thể đọc trong suốt cuộc đời còn lại, như thể anh vẫn còn hiện diện trên cõi đời này. Nhưng quĩ thời gian của anh quá ngắn…
Trích thư:
Hãy cứu giúp cha mẹ tôi!
“Khi viết những dòng này, tôi biết rằng thời gian của tôi không còn nhiều. Nếu tôi là một ông cụ 80, con cháu đầy đàn, có lẽ tôi sẽ mỉm cười rời khỏi thế gian này. Tuy nhiên, tôi không cười nổi: tôi chỉ mới 22 tuổi.
Cơn ác mộng bắt đầu vào cái ngày định mệnh 8-5-2005, khi tôi được chẩn đoán ung thư máu.
Đời người thật không công bằng. Tại sao mọi điều xui xẻo lại đổ ập lên đầu tôi? Chính cha mẹ tôi đã cho tôi niềm tin để chiến đấu với bệnh tật. Họ ba lần về quê thu xếp tiền bạc, bán đi căn nhà duy nhất, cầm 300.000 NDT giúp tôi ổn định bệnh tình trong năm tháng.
Đối với những công nhân bị giảm biên chế ở nông trường như cha mẹ tôi thì đây là điều không tưởng. Vậy mà chính họ giúp tôi có thêm niềm tin vào sự sống. Lúc ấy tôi có một suy nghĩ rất ích kỷ, cố chấp, bằng bất cứ giá nào nhất định phải sống.
Nhưng khi bệnh tình trở nặng vào tháng mười một, tế bào ung thư tăng đến 80%, sốt cao 40oC liên tục không giảm, miệng bắt đầu lở loét, mỗi ngày phải đối diện với số tiền viện phí, thuốc men từ hàng ngàn đến hàng chục ngàn NDT, nhìn vẻ mặt lo lắng, mệt nhọc của cha mẹ, tôi hiểu ra rằng cái chết đã gần kề.
Thế nhưng, cha mẹ tôi vẫn chưa chịu buông xuôi, họ yêu cầu hiến thận hay bán bất cứ cơ quan nội tạng nào cho bệnh viện để kiếm tiền ghép tủy cho tôi. Tuy nhiên, khi tế bào ung thư chưa được khống chế thì không thể nào tiến hành phẫu thuật ghép tủy, mà cho dù có ghép tủy thì chi phí chóng mặt để hóa trị, phẫu thuật cũng đủ khiến chúng tôi chùn bước.
Hằng ngày, tôi đều rất thích nghe bài hát "Hít thở sâu" của ban nhạc Vũ Tuyền, viết những lời an ủi cha mẹ trên quyển tập nhật ký. “Rồi con sẽ khỏi bệnh, sẽ cùng cha mẹ hít thở bầu không khí trong lành dưới ánh ban mai”. Hằng đêm tôi đều phải giả bộ thiếp đi để cha mẹ bên cạnh có thể đi nghỉ sớm. Tôi len lén hé mắt nhìn khuôn mặt thân quen nhưng tiều tụy của họ mà lòng đau như cắt, không nén nổi những dòng nước mắt chực trào.
Tôi biết rằng trên thế gian này người bất hạnh không chỉ là tôi. Tôi đã thông suốt giữa sự sống và cái chết nên không còn cảm thấy tiếc nuối. Chỉ có điều nhớ ơn sâu nghĩa nặng của cha mẹ, trong lòng cứ ray rứt mãi. Nếu không có tôi họ sẽ sống ra sao?
Cha mẹ vì tôi mà khổ suốt cả cuộc đời, tôi không nỡ rời xa thế gian này, tôi còn phải báo hiếu, tôi còn phải phụng dưỡng tuổi già của họ. Những dòng suy nghĩ đó cứ quanh quẩn trong tâm trí tôi, xuất hiện cả trong những giấc mơ của tôi.
Ai sẽ giúp đỡ cha mẹ tôi, để họ có một cuộc sống không phải lo lắng chật vật vì món nợ có lẽ mấy đời vẫn chưa trả hết? Nhà cửa không còn, họ sẽ sống ở đâu? Họ không còn việc làm, chẳng lẽ họ phải đi ăn xin, lượm rác, sống đầu đường xó chợ hay sao? Nếu quả đúng như vậy chẳng thà tôi chết sớm còn hơn, dẫu biết rằng nếu cha mẹ tôi đọc được sẽ rất đau lòng. Nhưng tôi thật sự rất tiếc.
Ngay lúc này đây tôi cũng không mong được sống, dẫu biết rằng khi không có tôi, cha mẹ tôi cũng không thể có một cuộc sống thật sự vui vẻ. Nhưng tôi chỉ hi vọng cha mẹ tôi có thể khỏe khoắn sống vui vẻ hết tuổi già. Một khi rời khỏi thế gian này tôi sẽ nói với họ: chúc họ sống tốt, để có thể đến nhìn mặt tôi vào ngày giỗ hằng năm của tôi. Vì vậy, khó khăn lắm tôi mới viết ra những dòng này.
Cầu xin mọi người hãy cứu giúp cha mẹ tôi”.
(Theo soufun.com, China Daily)
-------------------------------------------------------------------------------------
Bạn nghĩ gì về câu chuyện trên?
Cuộc sống thật vô cùng mong manh phải không các bạn ?
Bệnh nguy hiểm có thể ập đến với bất cứ ai vào bất cứ thời điểm nào khi chúng ta sống trong một xã hội mà môi trường bị ô nhiễm nặng như hiện nay. Chính vì vậy, sống như thế nào để có ý nghĩa nhất, để khi chẳng may phải lìa khỏi cuộc đời này chúng ta không còn phải thấy ân hận mới là quan trọng nhất. Có phải không các bạn ?
Trong Cổ Học Tinh Hoa do Nguyễn Văn Ngọc và Trần Lê Nhân dịch, đã kể lại câu chuyện sau đây:
Hàn Bá Du ăn ở với mẹ rất là có hiếu, những khi có lỗi, mẹ thường đánh đòn. Một hôm, Bá Du phải đòn, khóc mãi. Mẹ thấy vậy hỏi:
- Mọi khi mẹ đánh con, con biết lỗi, con cam chịu ngay. Lần nầy sao con khóc dai như thế?
Bá Du thưa:
- Mọi khi mẹ đánh, con thấy đau, con biết mẹ còn mạnh khỏe. Lần nầy mẹ đánh con, con thấy không đau mấy, con biết sức mẹ đã yếu, cho nên con nghĩ, con thương mẹ mà khóc.
Tử Lộ bên Trung Hoa, con nhà rất nghèo phải đội gạo mướn để nuôi mẹ, đồng thời ông cũng chăm chỉ học hành, nên đỗ đạt thành tài, ra làm quan. Bấy giờ mẹ đã qua đời, Tử Lộ than: "Cây muốn lặng mà gió chẳng dừng, muốn nuôi mẹ mà mẹ chẳng còn. Ước chi còn mẹ để đội gạo nuôi mẹ, còn hơn bây giờ làm quan mà mẹ không còn".
-------------------------------------------
Còn dưới đây là một câu chuyện để bạn hiểu từ :"Con yêu mẹ" có giá trị đến thế nào đối với những người đang làm mẹ:
Người mẹ mệt mỏi trở về từ cửa hàng sau một ngày làm việc dài đăng đẵng, kéo lê túi hàng trên sàn bếp. Đang chờ bà là đứa con trai tên David lên 8 tuổi, đang lo lắng kể lại những gì mà em nó đã làm ở nhà: “… lúc con đang chơi ngoài sân còn bố đang gọi điện thoại thì Tom lấy bút chì màu viết lên tường, lên chính tờ giấy dán tường mới mà mẹ dán trong phòng làm việc ấy! Con đã nói với nó là mẹ sẽ bực mình mà!”.
Người mẹ than thở rồi nhướng lông mày: “Bây giờ nó đâu?”. Thế rồi bà bỏ hết hàng ở đó, sải bước vào phòng của đứa con trai nhỏ, nơi nó đang trốn. Bà gọi cả tên họ của đứa bé, mà ở các nước phương Tây, khi gọi cả tên lẫn họ như thế này là thường thể hiện sự tức giận. Khi bà bước vào phòng, đứa bé run lên vì sợ, nó biết sắp có chuyện gì ghê gớm lắm. Trong 10 phút, người mẹ nguyền rủa con, là bà đã phải tiết kiệm thế nào và tờ giấy dán tường đắt ra sao! Sau khi rên rỉ về những việc phải làm để sửa lại tờ giấy, người mẹ kết tội đứa con là thiếu quan tâm đến người khác. Càng mắng mỏ con, bà càng thấy bực mình, cuối cùng bà ra khỏi phòng con, cảm thấy cáu đến phát điên!
Người mẹ chạy vào phòng làm việc để xác minh nỗi lo lắng của mình. Nhưng khi nhìn bức tường, đôi mắt bà tràn ngập nước mắt. Những gì bà đọc được như một mũi tên xuyên qua tâm hồn người mẹ. Dòng chữ viết: “Con yêu mẹ” được viền bằng một trái tim!
Và giờ đây bao thời gian trôi qua, tờ giấy dán tường vẫn ở đó, y như lúc người mẹ nhìn thấy, với một cái khung ảnh rỗng treo để bao bọc lấy nó. Đó là một sự nhắc nhở đối với người mẹ, và với tất cả mọi người: Hãy bỏ một chút thời gian để đọc những dòng chữ viết trên tường!
Tham khảo:
+ Tại sao cơ thể chúng ta bị bệnh ?
+ Cập nhật về bệnh ung thư của viện John Hopkins (Mỹ)
Đội ngũ tư vấn của Trung tâm
+ Ts-Bs Hoàng Thu Thủy,
+ Ts. y học dự phòng Nguyễn Thị Toán,
+ Thạc sĩ y khoa Nguyễn Thị Thu Trang,
+ Dược sĩ Nguyễn Kim Thanh,
+ Thạc sĩ Dương Mạnh Hùng,
+ Thạc sĩ Lê Văn Ích,
+ Thạc Sĩ Lâm Phương Nga,
+ Thạc sĩ Nguyễn Mạnh Thắng
+ KTV Trần Tân Xuân

Ths. Nguyễn Manh Thắng (phải) và Ngài Lý Lâm, Trưởng đại diện TIENS tại VN
Đường dây nóng: Thạc sĩ Nguyễn Mạnh Thắng (Hà nội)
Mb 0904- 96-96-99 ; hoặc Tel: (04) 391-333-55
Skype: welovetiens Email: evladvice@yahoo.com